Cứ chiều xuống, bà lại ngồi ôm con chó bị bệnh mới lượm được vuốt ve mặc cho người qua kẻ lại dòm ngó
Hằng đêm, bên vỉa hè vắng lạnh, người ta thấy người phụ nữ này cùng những con chó hoang ngủ bên nhau như những người bạn. Điều kỳ diệu là bằng tình thương của bà, những con chó ốm yếu, bệnh tật đều trở nên khỏe đẹp dưới bàn tay chăm nom của bà.
Một người dân ở đây kể lại: “Nhiều khi trời mưa tầm tả, bà dầm mưa che chắn cho đàn chó như gà mẹ xòe cánh ấp ủ cho đàn con vậy. Có người nói bà điên, nhưng sống ở đây tui biết, bà hoàn toàn bình thường, chỉ có cái tội là yêu chó hơn bản thân mình mà thôi. Có những lúc cơm không có mà ăn nhưng bà vẫn cố vay mượn mua chút sữa cho con chó bị bệnh"…
Ở bệnh viện chó trên đường Lý Thường Kiệt, bà Vân thuộc tên hết tất cả các bác sỹ thú y ở đây. Bởi suốt 10 năm qua, bà đã lui tới đây không biết bao nhiêu lần để chạy chữa cho những con chó hoang bị chủ bỏ rơi… Mỗi khi chó chết, người ta lại thấy bà chảy nước mắt ẵm xác chúng qua Phạm Thế Hiển để thiêu.
Tối đến, bà và lũ chó ngủ chung với nhau trên chiếc xe ba gác mặc cho mưa gió
Bà là khách hàng thường xuyên và nghèo khó nhất ở bệnh viện chó. Mỗi khi chó bị bệnh, bà lo lắng đến mất ngủ. Bà chăm chú nghe từng lời hướng dẫn của bác sỹ như người mẹ lo lắng cho chính con mình
Mỗi khi bà đi lượm ve chai về, lũ chó lại nhào ra mừng rỡ như trẻ con đón mẹ đi chợ về
Kể về chuyện đời mình, bà tâm sự: “Trước kia cô cũng có một gia đình, nhà cửa, nhưng vì nuôi chó quá nhiều nên phải ra sống bờ sống bụi thế này. Lúc đầu vì tình cờ thấy một vài con chó bị bỏ rơi nên đem về nuôi, riết rồi như cái nghiệp. Hễ ở đâu có chó bị què, bị bệnh, bị đui chột là người ta kêu tui. Cứ lứa này đến lứa khác, không dứt ra được… Tui thương tụi nó vì khi khỏe mạnh thì người ta ôm ấp, đến khi bệnh tật thì người ta đẩy chúng ra đường! Làm người ai lại làm thế, ai lại nỡ bỏ nhau khi hoạn nạn…? Nghĩ thế nên tui ráng làm thuê làm mướn để nuôi tụi nó, mặc cho thiên hạ dèm pha”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét